"Em......Em xin lỗi! Em không thể chấp nhận được"
Cô nói xong liền đứng dậy, chạy đi trước sụ hững hờ của anh. Khi nghe cô nói vậy anh đau lòng vô cùng, tưởng chừng cô sẽ chấp nhận nhưng đó hoàn toàn là suy nghĩ của anh mà. Chiếc nhẫn trong túi anh lấy ra rơi xuống đất, nằm im tại chỗ. Thiên Ngạo thẫn thờ bao lâu nay anh tốt với cô như vậy, mà cô vẫn chưa biết tình cảm của anh sao?
Du Mẫn vừa chạy vừa khóc, cô đau lắm khi cô nói ra như vậy cũng đau chứ nhưng hiện giờ anh nói tình cảm ra như vậy cô không thể chấp nhận cú sốc này được. Cô cần thời gian suy nghĩ trong việc này.
Thế là một buổi trong phòng không ai mở lời nói với ai, đến về cũng không ai nói lời nào. Khuôn mặt Thiên Ngạo hết sức lạnh lùng, anh biết cô cần thời gian suy nghĩ nên anh sẽ không đụng chạm hay tiếp xúc với cô trong thời gian này. Nhìn thấy Thiên Ngạo lạnh nhạt với mình, cô cùng đau lòng lắm nhưng đây là điều cô cũng muốn, muốn cho cả hai có thời gian suy nghĩ, không ai ép buộc ai.
[.....]
Được 1 tháng sau, cũng chính là ngày sinh nhật tròn18 tuổi của cô, nhưng không ai dự sinh nhật cô cả vì Du Mẫn không mời, kể cả ba mẹ cô cũng vậy. Họ đều đi công tác ở ngoài nước nên không có thời gian rãnh rỗi về dự sinh nhật cô. Chỉ còn ba người trong nhà là cô, anh và chị Lệ Quyên nhưng cô ta thì không biết sinh nhật Du
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-co-em-dam/2167880/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.