“Tô tiểu thư!” Dương Kỳ nhìn về phía cô gật đầu như thể đã biết cô nhận ra anh.
Còn Tô Ngọc Cầm chỉ có thể ngơ ngác đáp lại, dáng vẻ đáng yêu của cô làm trong mắt Dương Kỳ hiện lên ý cười nhưng rất nhanh đã bị dập tắt khi ánh mắt anh lướt đến chỗ người bạn của mình.
“Mau ngồi! Hai người biết nhau hồi nào sao tớ không biết? Hả?” Nói xong, Hàn Phi Vân còn nhìn Dương Kỳ đá lông nheo. Nếu anh ta không hoa mắt vừa rồi bạn anh ta - cây vạn tuế đông đá vạn năm này vừa cười. Hừ đừng cho rằng anh ta ngồi xa nên không thấy.
Dương Kỳ không trả lời chỉ im lặng mắt đối mắt với Hàn Phi Vân. Năm giây vừa trôi qua, Hàn Phi Vân chỉ còn cách nhận thua. Trên đời này chưa tìm thấy ai dám nhìn thẳng vào đôi mắt đen ngút ngàn của Dương Kỳ quá mười giây cả.
Tuy nhiên, Hàn Phi Vân không biết, chuyện gì trên đời này cũng có thể xảy ra cả. Kể cả việc đánh cắp trái tim của người anh ta cho là cây vạn tuế đông đá vạn năm kia cũng trở nên dễ dàng.
“Được rồi! Được rồi! Tớ xin thua! Tuy hai người đã biết nhau nhưng tôi xin trân trọng giới thiệu lại lần nữa đây là người tôi từng nói với cô, Dương ảnh đế - Dương Kỳ. Người sẽ tham gia đóng góp về kịch bản của chúng ta hôm nay. Nói nhỏ nếu thành công, vai diễn tiếp theo của cô sẽ là đóng với Dương Kỳ đó. Cố lên!” Ba câu đầu của Hàn Phi Vân nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-anh-hau-bat-co-vo-nho-ve-nha/2598401/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.