Ăn cơm xong là khoảng hơn mười hai giờ, bởi vì Hàn Phi Vân còn phải đi gặp đạo diễn Khương nên Tô Ngọc Cầm và Dương Kỳ đi về trước.
Sáng nay, Tô Ngọc Cầm được chị Nhu trở đến nhưng chiều chị ấy có việc nên không thể tới mà xe của cô lại được Tiểu Trần mang đi bảo dưỡng. Nên sau một hồi “đấu tranh” Dương Kỳ cũng được trở Tô Ngọc Cầm về nhà.
May mắn hai người về nhà tầm giờ ngủ trưa nên người rất ít, nên Tô Ngọc Cầm cũng yên tâm phần nào. Không phải cô làm kiểu mà là do Dương Kỳ có rất nhiều người hâm mộ “tiêu cực”. Ở đời trước cô từng nhớ có một nữ diễn viên bởi vì có tin đồn với anh ta mà suýt nữa bị bắt cóc. Cho dù tin này là thật hay giả thì nói thật cô vẫn hơi rén.
“Nhà cô ở đâu?” Nhân lúc dừng đèn đỏ, Dương Kỳ quay lại hỏi Tô Ngọc Cầm lại bị cảnh tượng trước mắt làm ngơ ngác.
Cô hơi nghiêng đầu tựa vào cửa xe, ánh nắng chiếu nhẹ lên gò má hồng hào của cô làm làn da trắng nõn kia như phát sáng lên. Đôi môi hồng hào khép hờ, sống mũi cao mượt, lông mi dài cong vút.
Lúc này, một lọn tóc của cô rơi xuống che khuất một bên mắt của cô.
“Có ngứa không?” Anh thầm hỏi, sau khi suy nghĩ ba giây, Dương Kỳ quyết định vén lên giúp cô. Đầu ngón tay anh chạm vào làn da của cô, cảm giác này thực sự làm Dương Kỳ không cách nào tưởng tượng được bản thân có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-anh-hau-bat-co-vo-nho-ve-nha/2598398/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.