“Ưmm… Nặng…” Tô Ngọc Cầm vốn đã say rượu, đột nhiên bị hôn sâu đến mức đầu càng mê man. Cô không quá rõ ràng người mình hôn là ai, nhưng giờ phút này trong lòng cô lại bởi vì động tác nâng niu của anh mà rung động.
Thân thể anh đè lên người cô, mặc dù không phải là toàn thân nhưng vẫn không thể nói là nhẹ. Thấy cô thở dốc, anh liền lấy hai tay chống ở hai bên cô để giảm bớt sức nặng.
“Ngọc Cầm, sao em lại đáng yêu như vậy!” Dương Kỳ hơi hơi buông cô ra, anh mỉm cười nói. Tuy nhiên lại bởi vì tựa sát gần nhau mà môi anh theo từng cử động chạm vào môi Tô Ngọc Cầm.
Tô Ngọc Cầm để tay lên vai anh, giờ này rượu đã bắt đầu ngấm, vào cơ thể khiến cô đã có chút không tỉnh táo, điều này càng làm cơn nóng rực bị Dương Kỳ kích thích càng trở nên bùng lên. Cô hơi hơi cau mày, chu môi nói: “Đừng vậy mà!”
Dương Kỳ không ngờ được Tô Ngọc Cầm còn có một mặt đáng yêu như vậy. Anh lần nữa hôn lên môi cô làm cho ngọn lửa trong cơ thể anh càng bùng cháy mãnh liệt. Bàn tay nhẹ nhàng mơn trớn xuống chiếc eo nhỏ xinh của cô.
Bàn tay lạnh lẽo của Dương Kỳ khiến Tô Ngọc Cầm lấy lại chút tinh thần, cô mở to mắt nhìn người đàn ông trước mặt mình là ai. Đợi đến khi thấy rõ, cô âm thầm thả lỏng nhưng sau đó nhớ đến điều gì đó, Tô Ngọc Cầm nức nở.
“Anh… anh… buông tay… Đồ xấu xa! Tránh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-anh-hau-bat-co-vo-nho-ve-nha/2598355/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.