“Ưm…” Tô Ngọc Cầm vừa cử động thì một trận đau đớn truyền đến khiến cô nhíu mày. Cả cơ thể có cảm giác như bị xe cán qua làm cho cô nhịn không được thở dài một tiếng. Cô đưa tay xoa bóp thái dương của mình. Đầu đau muốn nứt ra.
Sau đó Tô Ngọc Cầm cảm thấy bản thân có chút khó thở như có gì đó đè nặng trước ngực cô vậy. Cảm giác khó chịu ấy khiến Tô Ngọc Cầm huơ tay múa chân loạn xạ. Đôi tay vùng vẫy khắp nơi như muốn đẩy ra hoặc như muốn bắt lấy chăn. Tô Ngọc Cầm sắp nghẹn chết rồi, cái gì mà làm cô khó chịu như vậy?
Đang lúc cô không biết thế nào để thoát khỏi con quái vật nóng bỏng này thì một giọng trầm khàn vang lên bên cạnh khiến cô giật mình.
“Đừng lộn xộn, anh muốn ngủ tiếp.”
“Nhưng mà em không thở được!”
Tô Ngọc Cầm không tự giác được trả lời. Lời đối thoại kỳ lạ khiến cho Tô Ngọc Cầm ngơ ngác năm giây sau đó chợt nhận ra… giọng nói trầm khàn… anh… đàn ông??? Vốn còn buồn ngủ Tô Ngọc Cầm ngay lập tức giật mình tỉnh lại. Cô mở bừng mắt quay đầu nhìn về phía bên cạnh, ngay sau đó dùng ánh mắt không thể tin tưởng được trừng anh ta.
“Dương Kỳ, tại sao anh… anh…. lại ở trên giường của tôi?”
Nói rồi, Tô Ngọc Cầm vén chăn lên và đúng như cô dự đoán trên người cô không có một mảnh vải nào cả. Không những thế trên người, đặc biệt là ngực là chi chít những nốt dâu tây có đậm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-anh-hau-bat-co-vo-nho-ve-nha/2598352/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.