“Ngọc Cầm! Cẩn thận!”
Cùng tiếng hét to ấy là tiếng dao đâm vào cơ thể người khiến những người xung quanh không khỏi rùng mình, sợ hãi mà kêu to. Hai mắt Hứa Y Y đỏ bừng nhìn máu chảy xuống bàn tay mình, cô ta dường như phát điên mà đâm mạnh hơn nữa.
“Ha ha ha! Đáng đời! Đáng đời mày lắm! Mày nên chết đi.”
Nhìn thấy bản thân đã đâm trúng Tô Ngọc Cầm, Hứa Y Y liền cười như điên như dại, mặc kệ bảo vệ kéo cô ta cũng không hề vùng vẫy. Lúc này, Hứa Y Y thực sự giống như kẻ điên vậy.
Chỉ cần nghĩ đến Tô Ngọc Cầm sẽ phải trả giá về những việc mình đã làm cô ta cảm thấy rất vui sướng. Đặc biệt chứng kiến gương mặt đau khổ, không tin được của Dương Kỳ cô ta càng cảm thấy thích thú. Thứ cô ta không thể có được người khác cũng đừng hòng có được.
Ngay giây phút dao đâm vào người mình, Tô Ngọc Cầm dường như cảm nhận được vô cùng rõ ràng âm thanh kinh khủng ấy. Chỉ trong vòng mười giây, Hứa Y Y lao đến, tuy rằng cô rất muốn tránh nhưng thực sự không kịp, chỉ có thể để mặc cô ta muốn làm gì thì làm.
Tô Ngọc Cầm cúi người, dùng tay bịt vết thương ở bụng lại, cô không thể rút dao ra vì như vậy sẽ khiến máu chảy nhiều hơn hoặc nghiêm trọng hơn nữa có thể vô tình tổn thương thêm nhiều bộ phận trong cơ thể.
“Ngọc Cầm, em… em… Ngọc Cầm… ” Dương Kỳ run rẩy đỡ lấy Tô Ngọc Cầm, một người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-anh-hau-bat-co-vo-nho-ve-nha/2598349/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.