Thời Nguyệt nghe được tin tức Tô Ngọc Cầm sẽ không đến phim trường quay một đoạn thời gian, liền biết kế hoạch của mình đã thành công. Nghĩ đến tối qua cô ta phát hiện Lâm Thạch hình như đã biết đến sự hiện diện của Tô Ngọc Cầm, cô ta chỉ ước Tô Ngọc Cầm chết đi cho rồi.
Ánh mắt của Thời Nguyệt liếc nhìn vòng ngọc trên tay mình, cô ta nhíu nhíu mày sau đó điều chỉnh tâm trạng đi về phía đạo diễn.
“Đạo diễn, chị Ngọc Cầm bị sao vậy ạ? Chị ấy bị ốm hả? Nếu chị ấy không tới vẫn những cảnh quay tiếp theo có phải sẽ bị dừng đúng không ạ? Như vậy…”
Giọng nói gấp gáp cùng thái độ sốt ruột của cô ta khiến mọi người cho rằng Thời Nguyệt đang lo lắng cho tiến độ của bộ phim làm cho hảo cảm của mọi người đối với cô ta tăng lên. Đồng thời cũng có chút khó chịu với Tô Ngọc Cầm, cảm thấy cô mới nổi nhưng lại không coi trọng công việc khiến đoàn phim phải trì hoãn vì một mình cô.
Đạo diễn nghe được lời của Thời Nguyệt thì nhíu mày, bao nhiêu năm trong nghề làm sao ông có thể nhận ra được ẩn ý trong lời của Thời Nguyệt. Nếu là trước kia nhất định ông sẽ mặc kệ nhưng những ngày làm việc với Tô Ngọc Cầm ông biết rõ cô là người như thế nào.
“Ngọc Cầm bị thương nên mới không tới. Thái độ của cô ấy với công việc tôi nghĩ còn tốt hơn một số người. Vì thế nên làm tốt bổn phận của mình đi!”
Lời của đạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-anh-hau-bat-co-vo-nho-ve-nha/2598343/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.