Vậy là Tô Ngọc Cầm đã ở lại nhà Tiểu Cầu hơn ba ngày, bà nội của cậu bé đã đỡ hơn rất nhiều. Bác sĩ nói rằng bà của Tiểu Cầu có tiền sử bệnh cao huyết áp nên cần cẩn thận hơn trong việc ăn uống và nếu có thể cần thay đổi môi trường sống tốt hơn.
Nghe vậy, Tô Ngọc Cầm nghĩ đến gần thôn nhà Tiểu Cầu đều đang thuộc vào diện quy hoạch mức độ ô nhiễm bụi khá cao. Cô muốn nói gì đó với bà nhưng lại không biết mở lời ra sao.
Hơn ba ngày sống chung, cô biết được kha khá về tình hình nhà Tiểu Cầu. Ba cậu bé bỏ đi thành phố làm đã hơn một năm chưa từng quay trở lại. Mẹ cậu thì đã mất cách đây hai năm nên trong nhà chỉ có hai bà cháu sống nương tựa vào nhau.
Cô xoa đầu Tiểu Cầu đang ngồi vẽ tranh bên cạnh, đã sáu tuổi nhưng cậu bé vẫn chưa được đi học. Thông qua ánh đèn mơ nhạt, Tô Ngọc Cầm bỗng nhiên cảm thấy bất lực.
“Tiểu Cầu, em có muốn…”
Tô Ngọc Cầm chưa kịp nói hết câu phía bên ngoài đã vang lên tiếng ầm ầm rất lớn kèm theo đó là tiếng gió. Cô giật mình nhìn ra ngoài, cây theo gió mà lay động, bầu trời không biết từ lúc nào mà tối sầm lại những đám mây lớn kéo đến che khuất ánh trăng.
“Chị Ngọc Cầm, hình như trời sắp mưa! Chị mua về nhà đi!” Tiểu Cầu lo lắng nhìn ra ngoài rồi nhìn bà nội đang nằm ngủ. Bởi vì đã già nên bà thường ngủ rất sớm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-anh-hau-bat-co-vo-nho-ve-nha/2598296/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.