Khí huyết xông lên tận đầu, cả người Lương Cầm không nhịn được phát run lên.
Nghe xong những lời này phản ứng đầu tiên là, bà cảm thấy chàng trai ở trước mặt mình còn quá trẻ, hoặc là đối với bà mà nói chỉ là một đứa trẻ, chỉ là mấy câu ngoan độc thanh niên trẻ tuổi thích nói mà thôi.
Mà khi anh dứt lời xong cũng không quay đầu rời đi, mà là đứng tại chỗ bình tĩnh mà nhìn chằm chằm bà, ngược lại làm cho bà đứng không vững, cảm giác kia liền sụp đổ. Ngôn Tình Sắc
Giống như lời lúc trước anh nói “Ý chí cháu theo đuổi con gái cô, tuyệt đối không thể bởi vì bất cứ ai can thiệp vào liền dập tắt”, quả thực là nói được thì làm được, những lời đêm nay anh nói cũng không phải đang giả vờ làm anh hùng.
Nếu hôm nay nghe xong những lời Lương Dĩ Toàn nói xong, Lương Cầm vẫn đang cho rằng thanh niên trẻ tuổi còn quá khờ dại, biết rõ thời gian với hiện thực sẽ chia rẽ hai người nghé con không sợ hổ này, nhưng đến giờ phút này, quả thật bà đã có chút dao động rồi.
Người mấy chục năm kinh doanh âm nhạc như một ngày với người múa ba lê mấy chục năm như một ngày, đều là người cố chấp đến tận xương tủy.
Bà không thể chia cách bọn họ.
Thời gian hay hiện thực có lẽ cũng không thể.
Lương Cầm quay đầu đi, nhắm mắt lại lấy bình tĩnh, dặn bản thân không quá luống cuống, sau đó quay qua từ từ mở miệng: “Tôi là mẹ con bé, sao tôi có thể…” Bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-ban-trai-cu-thanh-cp-quoc-dan/1060324/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.