Lương Dĩ Toàn đối mặt với phía dưới, đã hơi cộm lên: “Sao anh khiếm nhã như vậy…”
“Lương Dĩ Toàn,” Biên Tự ngắt lời cô, “Tôi thấy em không chỉ đứng nói chuyện không đau thắt lưng, nằm cũng không đau.”
“…”
Ngủ ở cùng một cái giường, lại cứ liên tục buộc anh nhớ tới mấy cái chuyện này, hình như là có chút không đem anh để vào mắt.
Nhưng nếu không phải đêm khuya yên tĩnh tối như mực, Lương Dĩ Toàn cũng không hỏi được lời nói vừa rồi.
“Vậy bây giờ anh muốn làm sao?” Lương Dĩ Toàn mấp máy môi.
“Tôi muốn làm thế nào liền cho tôi làm thế đấy?”
“… Anh đừng gây ra tiếng động là được.”
“Muốn động thì động thật sự, gãi không đúng chỗ ngứa đổ cho ai?”
“Tiêu Khiết ở phía đối diện.” Lương Dĩ Toàn nhăn mày lại, “Mà đã trễ như vậy rồi anh vẫn tính gọi người ta mang đồ tới? Anh giữ được mặt mũi, nhưng sau này em đều phải xấu hổ khi gặp mấy lái xe với trợ lý của anh rồi.”
“Được rồi,” Thấy anh không nói lời nào, Lương Dĩ Toàn châm chước nói, “Em là muốn cho anh bớt đi qua đi lại một chuyến mới đáp ứng cho anh ngủ lại, nếu không em theo anh đến Lan thần thiên phủ.”
“Lương Dĩ Toàn,” Biên Tự dò xét cô, “Tôi nói một câu, em để ý bạn cùng phòng em, để ý lái xe trợ lý của tôi, để ý tôi, sao không xem xem chính em muốn hay không?”
“Em…”
“Hỏi em muốn hay không?” Biên Tự bóp chóp mũi cô.
“Đêm nay đã khóc hơi mệt,” Lương Dĩ Toàn sờ sờ mũi, “Em cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-ban-trai-cu-thanh-cp-quoc-dan/1060320/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.