Edit: windy
Biên Tự này mở miệng thật đúng là lý vĩnh viễn cũng không thắng nổi khí thế, giống như thế giới vật lý đều là anh quyết định.
Nếu có một ngày thế giới sụp đổ, vậy định là vì Biên Tự biến thành câm điếc, Lương Dĩ Toàn thất thần nghĩ vậy.
May mà không biết là Triệu Mộng Ân chưa tỉnh ngủ thật, hay là lĩnh ngộ được ý tứ đằng sau, liên tục “a…” hai tiếng, chuyển chuyển mắt nhìn hai người bọn họ, ngơ ngẩn đi xuống cầu thang.
Lương Dĩ Toàn thở ra một hơi nhẹ nhàng, ôm lấy chăn trong lòng Biên Tự trở về phòng.
Biên Tự đi theo, đi qua phòng đơn ở hành lang, bỗng nhiên dừng bước chân lại, đứng tại chỗ hỏi về phía trước: “Lương Dĩ Toàn, tôi đưa em đi làm?”
Lương Dĩ Toàn xoay người lại, nhìn phòng Phan Ngọc ở bên tay trái anh, làm động tác suỵt, nhỏ giọng đáp: “Anh đi ngủ đi.”
“Không muốn tôi đưa đi?”
“Anh lái xe mệt mỏi.” Lương Dĩ Toàn phụng phịu nói.
Biên Tự miễn cưỡng gật gật đầu: “Vậy hôm nay em tan làm về nhà sớm một chút.”
“Làm cái gì?”
“Không làm cái gì,” Biên Tự nhíu mày cười, dựa tường nhìn cô, “Để tôi bớt nhớ em một chút.”
“Anh… Mơ đi.” Lương Dĩ Toàn vội vàng đẩy cửa vào phòng.
***
Lương Dĩ Toàn liên tiếp mấy ngày làm “đà điểu” trốn tránh hiện thực, cuối cùng cũng thò đầu ra, đêm nay quả thật không tận lực về muộn nữa, chỉ là kết thúc huấn luyện xong, ngồi trên xe về Bắc Giao cũng đã hơn bảy giờ rưỡi.
Tám giờ là thời gian tiết mục đăng tập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-ban-trai-cu-thanh-cp-quoc-dan/1060312/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.