Không có những lời hoa lệ, chỉ còn hương hoa thơm ngát
Ánh hoàng hôn màu vàng tỏa ra không khí ấm áp
Trần Nhược Vũ cùng Mạnh Cổ ngồi ăn bánh mì (Câu này đúng lãng nhách, làm mất không khí lãng mạn). Ăn, ăn, Trần Nhược Vũ đột nhiên cảm thấy buồn cười. Ban đầu, lúc cô cố gắng theo đuổi Mạnh Cổ, đã từng hao tâm tổn trí nghĩ hẹn anh ra ngoài, cùng nhau ăn một bữa cơm. Khi đó nếu có cơ hội để hai người giành nhua cùng gặm cái bánh bao, cô nhất định cao hứng chết rồi
Nhưng hôm nay thật giống như có ước hẹn, cô ngược lại không thẹn thùng, không nóng nảy, không có tâm tình đó nữa rồi
Mạnh Cổ vẫn không lên tiếng, bánh bao đậu đỏ cũng đã ăn xong, anh đang ngửa đầu uống nước suối. Tư thái tiêu sái, gò má nhìn cũng vui mắt, ánh trời chiều chiếu vào người anh, lại có mấy phần ôn hòa
Trần Nhược Vũ nhìn trộm anh nửa ngày, không nhịn được hỏi: “Bác sĩ Mạnh, tại sao anh không thích Tư Tư?”
Vấn đề này cô sớm muốn hỏi, chỉ là không có cơ hội. Giờ phút này lại vừa đúng, hai người giống như bạn quen biết đã lâu, tựa hồ là thời điểm hoàn hảo để nói chuyện phiếm. Quả nhiên nhiên đồ ngọt khiến người ta buông lỏng tâm tình
“Sao không hỏi tại sao anh không thích em?”
“…”
Cô sai rồi, bánh bao đậu đỏ ngọt ngào cũng không trị được anh
“Anh không phải thích em sao? Em cho là rất ưa thích đấy”Trần Nhược Vũ lườm anh một cái,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-anh-day-dua-khong-ro/2897245/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.