Từ sau khi chuyển sang nhà mới sinh sống Thanh Khuê bất giác cảm thấy dễ chịu hơn lúc còn ở trong dinh thự Thiên gia. Chắc tại vì căn nhà rộng rãi này chỉ có một mình cô và Thiên Tử Phong, chắc là vì không có cảnh mẹ chồng đàn áp nàng dâu như cô nghĩ.
Thiên Tử Phong mua một căn nhà nằm xa thành phố nhưng lại gần biển. Ngày ngày thức dậy đều nghe thấy tiếng sóng biển rì rào bên tai, sáng sớm có thể ngắm cảnh mặt trời mọc, chiều chiều tản bộ lặng người nhìn hoàng hôn đỏ rực ở phía chân trời, hằng ngày đều trôi qua trong bình bình yên yên thật sự rất thích.
Trong khoảng thời gian sống chung quanh đi quẩn lại cô mới nhận ra Thiên Tử Phong là một người chồng, người cha rất tốt. Dù giữa hai người chẳng có tình yêu nhưng anh luôn hoàn thành tốt những trách nhiệm của một người chồng, chỉ cần cô muốn là sẽ có. Sau khi anh tan làm xong sẽ một mạch trở về nhà chăm sóc cho cô và con, nếu có hôm nào bận anh sẽ điện về nhà thông báo với cô trước một tiếng cho đỡ ngóng trong. Chưa có lần nào là anh làm cho cô lo lắng khi ở bên cạnh.
Chín tháng mười ngày trôi qua chỉ như cái chớp mắt. Ngày Thanh Khuê lâm bồn vẫn chỉ có một mình Thiên Tử Phong ở bên cạnh động viên, an ủi, trở thành chỗ dựa tinh thần duy nhất. Xuyên suốt hơn bốn tiếng đồng hồ nằm trong phòng sanh nhiều lúc Thanh Khuê ngỡ như bản thân đã đi qua ải môn quan cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-anh-bang-qua-thien-ha/3398204/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.