Giọng nói trầm thấp hơn hẳn bình thường của Thẩm Mặc kéo thần trí đang bay trên mây của Mộc Tử Tự về, cậu kinh ngạc nhìn người trước mặt, người con trai mang vẻ mặt thành thật này là Thẩm Mặc ư, trong mắt hắn đong đầy tình cảm khiến người ta như say như đắm.
“… anh nghiêm túc?” Mộc Tử Tự mê mang hỏi.
Thẩm Mặc tựa trán mình vào trán cậu, nghiêm túc mở miệng: “Anh rất nghiêm túc, sau này anh sẽ đối xử thật tốt với em, nếu làm sai em có thể phạt anh quỳ ván giặt, anh sẽ nấu cơm nên chúng ta không cần phải ăn ở ngoài, chỉ cần em muốn anh có thể rửa chén bát, mùa đông làm ấm giường hè tỏa hơi mát tiện lợi hơn cả điều hòa, tiền lương thẻ tín dụng anh đều đưa em hết, em đồng ý không?”
Mộc Tử Tự bị một loạt lời hứa hẹn nối tiếp nhau đánh tới khiến đầu óc choáng váng, không khỏi thở dài tự hỏi rốt cuộc Thẩm Mặc thích mình tới dường nào đây, có câu nói đương gia xa phòng bếp, nhưng hắn ngay cả rửa chén
nấu cơm cái gì cũng nguyện ý
làm, xem ra hắn yêu mình đến mức tẩu hỏa nhập ma, Mộc Tử
Tự bắt đầu đắc ý, phải báo mối thù lúc nhỏ sao sướng bằng cả đời nô dịch hắn được, hơn nữa… dường như… mình cũng có chút ý muốn như thế với hắn…
Nghĩ tới đây Mộc Tử Tự liền quyết định, vừa mới chuẩn bị
lên tiếng, lại bị một câu của Thẩm Mặc làm tức đến nghẹn họng hận không thể giết chết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-a-xxl-moi-la-size-cua-anh/2162162/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.