Lúc Cao Lôi Hoa cùng Hắc Ám Ma Hổ tới đế quốc Bỉ Mông, thì thành Lai Nhân đã trở thành một xưởng xay thịt to lớn.
Trên bầu trời, tuyết trắng như lông ngỗng vẫn rơi xuống không ngừng.
Dưới mặt đất, máu vẫn chảy không ngừng.
Sắc máu trên nền tuyết, khắp nơi lộ ra một loại cảm giác tang thương bi tráng.
Thú nhân cùng viện quân Tinh Linh thua trận càng lúc càng rút lui co cụm lại, thành Lai Nhân đã trở thành cứ điểm phòng thủ cuối cùng.
Chỉ cần thành Lai Nhân bị công phá thì bảo đảm ngày đó tất cả người dân đế quốc Bỉ Mông cùng nạn dân Tinh Linh sẽ hứng chịu nanh vuốt của đám ma thú.
Ngoài thành, vô sô ma thú chật cứng đứng quanh tòa thành Lai Nhân, thành Lai Nhân đã trở thành tòa thành bị vây.
Cạnh con hào bảo vệ thành, Nguyệt Sư đi trước làm gương, thân thể Thái Thản làm cho Nguyệt Sư giống như một cối xay thịt, đi đến đâu ma thú chết đến đó. Đi sau Nguyệt Sư, mấy ngàn Hắc Ám Độc Nhãn Cự Nhân giơ cao nắm đấm màu đen giáng xuống đám ma thú, cho chúng biết rằng, Độc Nhãn Cự Nhân cũng không phải thứ dễ đụng vào mà trêu chọc.
Bọn Huyết kỵ sĩ thì đã sớm xông vào lòng đám ma thú tung kiếm cắt yết hầu của chúng. Những tên Huyết kỵ sĩ này vốn có thân thể bất tử, chỉ cần Cao Lôi Hoa không chết, thì bọn chúng không chết
Nhưng bọn Huyết kỵ sĩ dũng mãnh, Hắc Ám Độc Nhãn Cự Nhân hung hàn. Nguyệt Sư đáng sợ, cũng đánh không lại số lượng của đám ma
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-vu-em/1621970/quyen-2-chuong-486.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.