Đường dây vang lên âm thanh lười biếng của Hàn Thanh Tâm truyền đến.
“Tiểu Diệp Lăng, có việc gì thế?”
Hàn Thanh Tâm nói.
Diệp Lăng mắt trợn trắng lên nói:
“Vay tiền.”
“Không cho mượn!”
Diệp Lăng: “...”
“Vay tiền làm cái gì?”
Hàn Thanh Tâm dừng một hồi, đột nhiên có hứng thú đùa giỡn Diệp Lăng, khẽ cười nói.
“Mua chút đồ.”
Diệp Lăng nói.
“Ta không phải cho ngươi 10 vạn rồi sao? Mua vật gì mà chừng ấy còn chưa đủ?”
Hàn Thanh Tâm hỏi.
“Tóm lại là không đủ, nếu không thì cho ta ứng trước 5 năm tiền lương cũng được ?”
Diệp Lăng bất đắc dĩ nói.
“Như vậy thì...”
Hàn Thanh Tâm suy nghĩ một chút, nói:
“Cũng được, bất quá hiện tại ta không có thời gian, ngươi muốn lấy tiền, tự mình tới lấy đi.”
“Không cần, ta đã làm một tấm thẻ ngân hàng, cô trực tiếp chuyển tiền qua đó cho ta là được.”
Diệp Lăng nói.
“Cũng được, đem số thẻ ngân hàng của ngươi cho ta, ta chuyển vào tài khoản cho ngươi, gửi rất nhanh thôi.”
Hàn Thanh Tâm nói.
“Cảm ơn a!”
Cúp điện thoại, trong lòng Diệp Lăng không khỏi thầm than, không hổ là phú nhị đại, 5 vạn 6 vạn, nghe đơn giản như ăn cơm vậy.
Cũng không lâu sau, điện thoại của Diệp Lăng đã báo tin tức rồi.
Là Hàn Thanh Tâm đem tiền gửi tới, chẳng qua không phải là 6 vạn, mà là 10 vạn.
“Bíp!”
Lại thêm một tin nhắn, vẫn là Hàn Thanh Tâm.
“Trực tiếp trả cho ngươi mười năm tiền lương đó, về sau phải thực hiện thật tốt nhiệm vụ bảo vệ ta đi ha ha.”
Diệp Lăng mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-tien-de-tai-do-thi/116771/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.