“Cút đi!”
Hàn Thanh Tâm trợn trắng mắt, nói:
“Tiền ta cũng đã cho ngươi 10 vạn, ngươi nên cẩn thận một chút, ta đi đây.”
“Đừng a, nói chuyện một lúc đi nào!”
Diệp Lăng nói.
“Ta cũng không có rãnh cùng với loại người biến thái như ngươi nói chuyện phiếm.”
Hàn Thanh Tâm nói.
“Thúi lắm, nếu không phải tại vì ta bảo hộ cho cô, ta sẽ không mở cửa cho cô vào đâu? Cô cho là ta muốn để cho cô xem ta khỏa thân à!”
Diệp Lăng xem thường lắc đầu nói.
Hàn Thanh Tâm cũng cảm thấy hắn nói đúng, chẳng qua vừa nghĩ tới quái vật to lớn kia của Diệp Lăng, liền lập tức cảm thấy Diệp Lăng cực kì đáng ghét. ( ghét chỗ nào nhỉ )
“Ngươi không có chuyện gì nói sao? Không có thì ta đi đây.”
Hàn Thanh Tâm nói rồi quay người rời đi.
Diệp Lăng cũng không có ngăn cản, dưa xanh hái không ngọt, cái mỹ nữ sau này sớm muộn hắn cũng sẽ hái mà ăn.
Chẳng qua Hàn Thanh Tâm đi một lúc sau, đột nhiên đi trở lại.
“Làm sao? Lại cho ta tiền à?”
Diệp Lăng nói.
“Nằm mơ!”
Hàn Thanh Tâm tròng mắt đảo một vòng, nói:
“Như vậy đi, ta mướn ngươi làm vệ sĩ cho ta, mỗi tháng lương 1000 khối, ngươi cũng không cần lúc nào cũng đi bên cạnh để bảo vệ ta, chỉ cần khi ta có chuyện, sẽ gọi cho ngươi, ngươi thấy sao?”
“1000 khối? Cô tưởng ta là ăn xin à?”
Diệp Lăng trợn đôi mắt mở miệng khinh thường nói.
“Ngươi... ngươi... có biết mỗi tháng tiền lương của ta cũng chỉ có 2700 khối, ta còn phải tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-tien-de-tai-do-thi/116766/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.