“Ngươi cái tên quỷ nghèo này, đời này chưa thấy qua tiền à?”
Trần Hoàng tay chỉ lấy Diệp Lăng mắng:
“Ta nói cho ngươi biết, đừng nói là ngươi bị thương, coi như đem ngươi đụng chết, cũng nhiều lắm là bồi thường bốn năm trăm ngàn, mà ngươi mở miệng là 1000 vạn, mày đáng giá sao?”
“Ngươi tốt nhất nói chuyện đừng có chỉa tay vào người của ta.”
Diệp Lăng nhìn qua Trần Hoành, trong tròng mắt bỗng nhiên hiện lên một tia sát khí.
Tuy hiện tại toàn bộ tu vi của Diệp Lăng đã không còn, nhưng kinh nghiệm đời trước vẫn còn đó.
Diệp Lăng bắt đầu từ một tên tiểu đạo sĩ Trúc Cơ Kỳ, tu luyện tới Cửu Kiếp Tiên Đế, có thể nói là tu luyện không biết qua bao nhiêu tuế nguyệt, sát khí tích góp qua vô số năm đã thâm nhập đến vào linh hồn rồi, chỉ cần Diệp Lăng ý nghĩ một cái, ngay lập tức sẽ có thể bày ra.
Trần Hoành bị Diệp Lăng nhìn bằng ánh mắt này, thì vô cùng hoảng sợ, vội vàng thu tay về, lui lại mấy bước, trên trán mồ hôi chảy ra như tắm.
Đó chỉ là một ánh mắt a, làm sao lại đáng sợ như vậy, giống như là đang đối mặt với một con dã thú vậy, hơn nữa không phải là một con, mà là nghìn vạn con!
Trong nháy mắt đó, Trần Hoành có cảm giác như rơi vào trong địa ngục.
“Một phế vật.”
Diệp Lăng cười lạnh nói.
Đây cũng chỉ là một tia sát khí, nếu như hắn bày ra toàn bộ thì cái tên này chỉ sợ là bị hù chết.
Nghe nói như thế, Trần Hoành sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-tien-de-tai-do-thi/116760/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.