Nhìn theo bóng dáng Hứa Thanh đi xa, ánh mắt của lão đầu trong khách sạn lập lòe sát cơ, nhưng cho đến khi bóng Hứa Thanh tan biến ở đầu đường, lão cũng không lựa chọn ra tay.
Mà im lặng, sát cơ trong mắt cũng chậm rãi biến mất.
Một con mãng xà cực lớn từ trên xà ngang trên nóc nhà rủ xuống, lướt tới bên cạnh lão đầu, trong miệng truyền ra từng tiếng ọt ọt ọt ọt, tựa như đang nói gì đó.
- Tại sao ta không được giết hắn?
Con mắt lão đầu đảo một vòng.
- Tiểu tử này có chút tà môn, cho ta cảm giác rất nguy hiểm, trừ phi vận dụng đòn sát thủ!
- Ọt ọt ọt ọt.
- Ngươi mới là phế vật, cả nhà ngươi đều là phế vật! Chỉ biết ăn ăn ăn, ngươi đặc biệt chỉ có biết ăn thôi sao… được rồi, ăn đi.
Lão đầu nói mấy câu, mãng xà bên người bỗng nhiên lao ra, cắn một cái tới thi thể Thử Đạo Nhân, chợt nuốt vào, lúc này mới chậm rãi bò về trên xà nhà.
Mà giờ khắc này, Hứa Thanh trong đêm đã đi thẳng đến Bộ Hung ti, quen việc dễ làm, lấy được 15 khối linh thạch, sáng sớm liền đi đến một tiểu đi3m bình dân mở sớm.
Uống một chén sữa đậu nành nóng hầm hập, ăn mấy cái bánh, dưới sự đề cử mời chào nhiệt tình của người chủ quán, Hứa Thanh do dự một chút liền xa xỉ hơn chút, mua thêm 3 quả trứng.
Sau khi ăn xong toàn bộ, lúc này mới cẩn thận về tới nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-thien-vuong/3749645/chuong-154.html