- Tam điện hạ?
Hứa Thanh tò mò nhìn con thuyền xa hoa đang chậm rãi đi vào hải cảng, theo nó tới gần, một mùi tanh của biển khuếch tán bốn phía.
Còn có uy áp mãnh liệt từ trên con thuyền này tản ra, chấn nhiếp tâm thần người khác.
Hứa Thanh thoáng cảm thụ, sau đó ánh mắt co rút lại.
Uy áp này rất mạnh, còn cho hắn một loại cảm giác cực độ nguy hiểm, giống như khi hắn gặp phải những tồn tại vô cùng kinh khủng ở thật sâu trong cấm khu rừng rậm.
Nhất là theo con thuyền tới gần, hắn thấy rõ trên con thuyền xa hoa to lớn này ngoại trừ lầu các và các thị vệ, còn thình lình tồn tại từng đám cây lập lòe với những cái gai sắc bén lập lòe hàn mang.
Bất luận một cái gai sắc bén nào cũng dài trọn vẹn hơn một trượng, bên trên còn mang theo phù văn phức tạp, lộ ra lực sát thương kinh người.
Con thuyền như thế này, là một con thuyền kinh khủng nhất mà Hứa Thanh chứng kiến trong mấy ngày nay.
Chỉ riêng con thuyền này, đã khiến cho Hứa Thanh cảm thấy bản thân không thể chống cự, khiến cho hắn càng khắc sâu nhận thức về Pháp Chu của ngọn núi thứ bảy hơn, trong khi tâm thần chấn động, theo từng tiếng cung kính từ bốn phía liên tiếp vang lên, Hứa Thanh nhìn thấy trong lầu trên con thuyền lớn trùng trùng điệp điệp khí thế đi ra mấy người.
Đi đầu là một vị thanh niên cao gầy mặc đạo bào màu tím! Áo bào tím trên người y không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-thien-vuong/3749641/chuong-150.html