Thần sắc Hứa Thanh ngưng tụ, lập tức quay đầu nhìn lại, tức thì thấy trên một toà nhà kiến trúc hình tháp ở xa, một đạo hắc ảnh phun ra máu tươi, đang đạp không bay nhanh.
Tuy chấn động linh năng trên người có chút hỗn loạn, nhưng khí tức Trúc Cơ trên người vẫn khiến cho tâm thần Hứa Thanh chấn động.
Mà sau lưng người này, là một người trung niên mặc đạo bào màu tím, thần sắc không giận mà uy, khí thế như cầu vồng, coi như là cách rất xa, nhưng chấn động linh năng vẫn bốc lên như hỏa diễm vậy, càng thêm cường hãn.
Người trung niên mặc áo bào tím này gào thét từ trên không trung bay tới gần, sau đó trực tiếp giơ tay lên, một cây trường thương bỗng nhiên xuất hiện ở trong tay gã, sau đó hung hăng quăng ra.
Hư không dường như bị tạc nứt ra, tạo thành chấn động ầm ầm khuếch tán về bốn phía, cái thanh trường thương kia dưới sự ma sát tạo ra thiêu đốt, hóa thành một con hỏa long, lao thẳng đến bóng đen đang bỏ chạy.
Từ xa nhìn lại, bầu trời tựa như bị xé nứt, khiến cho tia sáng của hỏa long trở lên vô chói mắt và rực rỡ tươi đẹp.
Tốc độ cực nhanh, nháy mắt phá không, trong âm thanh gào thét sắc bén, thế như chẻ tre trực tiếp xuyên thấu lồ|\|g ngực của cái bóng đen kia, mang theo thân thể kia, phịch một tiếng ghim vào trên lớp gạch xanh trên đường, dấy lên một cơn bão trùng kích, quét ngang bát phương.
Gọn gàng, dễ như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-thien-vuong/3749615/chuong-124.html