Nửa khuôn mặt của Thần Linh đến, như một tiếng sấm khiến cho vạn vật đều bị ảnh hưởng, không thể không thay đổi.
Mà loại biến hóa này, khiến cho thế giới này càng trở nên tàn khốc, càng trở nên lạnh như băng.
Cấm khu hình thành, khiến cho thế giới vốn lạnh như băng giờ đã đạt đến cực hạn, nhưng giờ phút này...
Hứa Thanh ngóng nhìn thân ảnh áo trắng đi xa, hắn bỗng nhiên nghĩ tới một câu lúc trước Lôi đội đã từng nói.
- Ngươi có biết, tại sao ta lại hai lần muốn đưa ngươi đi khỏi tòa thành trì đổ nát này không?
- Bởi vì, khi ta nhìn thấy thân ảnh của ngươi đang hoả táng thi hài, lúc ấy hỏa diễm ở bên cạnh ngươi, ngươi bị ánh lửa chiếu rọi, cả hai giống như hòa hợp lại với nhau, làm cho ta dường như thấy được...
Một tia ôn hòa ở trong cái thế giới tàn khốc này.
Hứa Thanh im lặng.
Hắn giờ phút này, cũng giống như Lôi đội lúc trước, hắn cũng cảm nhận được một tia ôn hoà.
Đến từ nữ nhân không mặt mặc váy trắng kia, đến từ đông đảo những gương mặt mỉm cười nói cảm ơn với hắn.
Đến từ...!Thứ mà thế giới tàn khốc này cũng không cách nào cướp đi, nhân tính.
Thật lâu sau, Hứa Thanh lần nữa cúi đầu thật sâu.
Sau đó hắn xoay người đi về phía tường thành xa xa, vội vã rời đi.
...!Có lẽ do lúc trước hắn ném quá nhiều hắc đan, khiến cho dị chất ở khu vực phủ thành chủ nồng đậm vô cùng, đột phá điểm giới hạn.
Như hỏa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-thien-vuong/3749595/chuong-104.html