Một màn này, bị Hứa Thanh trước khi bước vào cấm khu nhìn thấy, đôi mắt hắn co rút, cảm giác nguy cơ sinh tử bộc phát mãnh liệt bên trong tâm thần hắn, toàn thân máu thịt trong một cái chớp mắt không khống chế được phải rung rung.
Tất cả những cái này đều tới từ.
.
.
Lão giả cao lớn mặc trường bào màu đỏ từ chân trời phía xa đang lao tới!
- Trúc Cơ!
Trong đầu Hứa Thanh lập tức nổi lên danh xưng của cảnh giới này.
Loại uy áp này thật sự quá cường đại, dù là cách rất xa, nhưng vẫn có thể mang tới cho chấn động kinh người cho Hứa Thanh.
Thân phận của đối phương, không cần nói cũng biết.
Chính là lão tổ Kim Cương tông.
Nhất là hư ảnh cực lớn phía sau đối phương, một người hộ pháp mang theo vẻ tức giận, như là Thiên Binh vậy, khiến cho hai mắt Hứa Thanh vừa nhìn thấy liền đau đớn.
Khiến cho hắn đã có một loại cảm giác ở xóm nghèo năm đó, khi hắn từ xa nhìn thấy những khí tức của những người tán tu Ngưng Khí.
Cảm thụ giống nhau, nhưng trình độ lại vượt quá xa.
Thậm chí hắn chỉ liếc mắt nhìn, liền có một loại cảm giác bị đối phương khóa chặt, dù là nhắm hai mắt lại, trong đầu cũng nhịn không được hiện ra thân ảnh cao lớn của đối phương.
Thân ảnh ấy giống như mang theo sát thương, khiến đầu của hắn cũng mơ hồ đau nhói.
Từ trên ý nghĩa nào đó, đã coi như là tổn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-thien-vuong/3749588/chuong-97.html