Thanh âm có chút quen tai, Hứa Thanh quay người, thấy một lão già đầu đầy tóc trắng, mặc áo da, đang chạy tới phía hắn.
Người này là lão thập hoang giả trong doanh địa.
Tên của lão thì không ai biết được, tất cả mọi người đều gọi lão là lão Thạch đầu, cũng là một trong 5-6 người lúc trước Hứa Thanh cứu khi cõng theo Lôi đội trở về.
Sau đó lão giống như Cốt Đao vậy, cũng thường xuyên tới chỗ Hứa Thanh mua đảm bảo.
- Ơi, tiểu hài tử, giúp ta tiếp một việc lớn!
Lão Thạch đầu hưng phấn mở miệng.
Theo lão nhanh chóng kể, Hứa Thanh nghe rõ.
Trước mắt thì lão Thạch đầu trong khoảng thời gian này, không biết đã dùng phương pháp gì, mà đã thành công khiến cho những thiếu nam thiếu nữ đoạn thời gian trước đến đây, thuê lão làm người dẫn đường, đi đến thần miếu bên trong cấm khu.
Lần này lão đến tìm mình, là vì mua đảm bảo.
- Quy củ như xưa, 5 quả Bạch Đan, một tuần sau nếu ta không trở về, phiền phức tiểu hài tử ngươi tới khu thần miếu bên đó cứu ta một lần.
Lão Thạch đầu cười mở miệng.
- Một tuần?
Hứa Thanh có chút kinh ngạc.
- Đúng vậy, đám người này được nuông chiều từ bé ở Tử Thổ, không đợi một tuần bên trong, nhưng mà trả thù lao cũng rất phong phú, bộ xương già ta lần này cũng là liều mạng, nếu làm xong lần này, ta liền định đi dưỡng lão.
Lão Thạch đầu thở dài, thân là lão thập hoang giả, lão biết rõ ở trong cấm khu đợi một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-thien-vuong/3749564/chuong-73.html