Núi rừng trong đêm tối, có tiếng sói tru vang vọng.
Nhưng âm thanh này chỉ xuất hiện trong chốc lát, liền dần dần tiêu tán, hình như có một cái tồn tại còn hung mãnh hơn so với chúng nó, đang cô độc tiêu sái đi tới.
Đi lại trong bóng tối đen nhánh, mất mác trong lòng Hứa Thanh rất nhanh bị hắn vùi sâu vào đáy lòng, hắn lớn lên từ xóm nghèo, vốn đã hình thành thói quen ly biệt, nhưng lúc này đây lại đặc biệt khắc sâu.
Cái loại cảm giác vắng vẻ trong nội tâm này, để cho cảm xúc của hắn lắng xuống, trong trầm mặc, thân ảnh cũng càng ngày càng cô độc.
Cho đến khi sắp tới hừng đông, hắn rời đi cả một đêm, thấy được doanh địa ở dưới bình minh.
Trong doanh địa, những ngọn đèn dầu thưa thớt.
Hứa Thanh nghĩ tới trước kia, bất kể mình từ cấm khu trở về có trễ, cũng có thể thấy một chỗ có ngọn đèn dầu, một mực thắp sáng vì hắn.
Nhưng hôm nay, cái hướng kia, đã vĩnh viễn thiếu đi một ngọn nến.
Cô đơn trong lòng càng đậm, Hứa Thanh lặng lẽ đi vào doanh địa, đi tới chỗ ở tối om, đẩy cửa ra nhìn hơn mười đầu chó hoang trong sân, chúng nó cũng lẳng lặng nhìn qua hắn.
Ngẩng đầu nhìn, ba gian phòng, một mảnh màu đen.
Không có bóng người, cũng không có ngọn đèn, cũng không có khí tức.
Trong phòng bếp còn lưu lại bữa cơm tối hôm qua.
Hứa Thanh đi vào, nhìn trên bàn bày ba bộ bát đũa, ngẩn người thật lâu, sau đó im lặng ngồi ở chỗ kia,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-thien-vuong/3749556/chuong-65.html