Ở bên trong gió tuyết, Hứa Thanh về tới sân, không đợi hắn đi vào, liền đã nghe được bên trong truyền tới tiếng cười vui vẻ của Lôi đội.
Nương theo từng trận chó sủa, Hứa Thanh đẩy cửa ra, thấy được trong sân có hơn mười con chó hoang.
Chúng nó nằm ở bên trong, lạnh lùng nhìn Hứa Thanh, ánh mắt Hứa Thanh cũng đảo qua chúng nó, cũng không tràn ra vẻ lăng lệ ác liệt gì cả, chỉ đơn giản là quét qua, mười con chó hoang liền nhao nhao dựng hết lông lên, chậm rãi lui về phía sau.
Tiếng kêu kinh ngạc từ trong phòng Lôi đội truyền ra.
Cửa phòng mở ra, Thập Tự cùng Loan Nha đi ra, nhìn Hứa Thanh một chút, lại nhìn một chút hơn mười con chó hoang, Thập Tự mỉm cười.
- Tiểu hài tử, chúng nó nói sát khí trên người của ngươi rất nặng đó.
Loan Nha ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vuốt v3 đầu một con chó hoang bên cạnh, cười cười nói với Hứa Thanh.
Hứa Thanh không nói chuyện, nhìn giờ phút này nhìn Lôi đội từ trong gian phòng đi ra.
Lôi đội mặc một cái áo da dày cộm, trong tay cầm một cái tẩu hút thuốc, lúc đi ra một ngón tay chỉ Loan Nha, mang theo một chút bất đắc dĩ nói.
- Nha đầu Loan Nha kia, cảm thấy ta bị thương, lo lắng an nguy của ta ở trong doanh địa, cho nên đưa mười con chó hoang tới đây để giữ nhà.
Những lời này rất đơn giản, nhưng Hứa Thanh nghe hiểu.
Lôi đội chưa nói cho bọn hắn biết về việc của Hứa Thanh, tựu như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-thien-vuong/3749540/chuong-49.html