Ánh mặt trời chiếu xuống, xuyên qua tầng tầng mây, xô xuyên qua cả trời đông lẫn trời tây.
Trên chiếc máy bay từ Yên Kinh đến Đông Hải, Trần Phàm nhìn qua cửa sổ thấy mây mù lượn lờ, ánh mặt trời sáng lạn, trong lòng cũng không biết đang suy nghĩ chuyện gì.
Bên cạnh hắn. Tô San đang dựa vào sau ghế, ngủ say.
Đối với Tô San mà nói, ba ngày qua vì lão thái gia qua đời, bởi vì Trần Phàm cùng Trần gia trở mặt, cơ hồ mỗi một buổi tối nàng đều trằn trọc khó thể đi vào giấc ngủ, vô luận là tâm linh hay thân thể đều cực kỳ mỏi mệt.
Vì thế máy bay cất cánh không bao lâu, nàng đã ngủ thiếp đi.
Nhưng tựa hồ nàng ngủ cũng không được thẳng giấc, trong lúc ngủ mơ, đôi mày vẫn nhíu lại, trên gương mặt lưu rõ nét bi thương cùng lo lắng.
Thấy như vậy, Trần Phàm hồi phục lại tinh thần, vươn tay, nhẹ nhàng vuốt mái tóc Tô San.
Làm như đã nhận ra hành động của Trần Phàm, trong lúc ngủ mơ Tô San bỗng nhiên nhúc nhích thân mình, sau đó vươn tay, nắm lấy bàn tay đầy vết chai của Trần Phàm, đặt ngay trên tay ghế, ngã đầu nằm xuống.
Có bàn tay Trần Phàm làm gối đầu, đôi mày nhíu chặt của Tô San chậm rãi giãn ra, tựa hồ như vậy có thể giúp nàng ngủ thật kiên định.
Hơn một giờ sau, Trần Phàm không muốn đánh thức Tô San, nên không thay đổi vị trí tay phải của mình, để cho Tô San gối đầu ngủ hơn một giờ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-thien-vuong/1242200/chuong-388.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.