- Lão thủ trưởng, tôi đi đây.
Thủ trưởng số 1 để mặc cho nước mắt trào ra, hắn nhẹ nhàng buông cánh tay, nghẹn ngào nói.
- Đi thôi, chờ khi ta đi gặp chủ tịch bọn họ, ta sẽ nói cho họ biết, anh không hề cô phụ kỳ vọng của họ!
Trần lão thái gia nhàn nhạt cười, để Trần Chiến dìu lấy ông.
Cả người thủ trưởng số 1 kịch liệt chấn động, sau đó cũng không nói gì thêm nữa, chỉ nhìn Trần lão thái gia, nhìn thật sâu sắc!
Sau khi nhìn xong, hắn không hề lưu luyến, xoay người liền đi, khi đi tới cửa phòng bệnh, lau đi nước mắt trên mặt, sau đó đi ra khỏi phòng.
- Cha!
Nhìn thấy thủ trưởng số 1 rời đi, Trần Kiến Quốc lập tức bước tới. Trần lão thái gia không để ý tới Trần Kiến Quốc, mà nhìn Trần Chiến nhẹ giọng nói:
- Tiểu Chiến đỡ ông ngồi lên ghế, giúp ông gọi điện cho tiểu Phàm, ông muốn trước khi chết nghe thanh âm của nó một chút.
- Ân.
Trần Chiến rơi nước mắt đầm đìa gật đầu, sau đó giúp Trần lão thái gia gian nan đi tới bên cạnh ghế dựa, ngồi xuống, cầm lấy điện thoại trong phòng, bấm số di động của Trần Phàm. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Ở ngoài ngàn dặm, Trần Phàm rời khỏi phòng của lão hiệu trưởng Tần An, liền trực tiếp quay về phòng học.
- Ông.
Nguyên bản cũng giống như mấy người Tiêu Phong, Trần Phàm vẫn đang chăm chú nghe giảng, nhưng lại nhận thấy được di động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-thien-vuong/1242194/chuong-382.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.