Khi xe dừng lại, một gã trung niên đeo kính bước nhanh xuống xe, mở cửa. Đường Vĩnh mặc âu phục sẫm màu từ trong xe bước xuống.
- Lăng đội trưởng. Đường Bình đâu? Ngô Quân đâu?
Đường Vĩnh bước xuống xe, nhìn thấy thật nhiều cảnh sát, trong lòng đại định, hai tay chắp sau lưng, bãi ra cái giá lãnh đạo hỏi chuyện, giọng nói có chút nghiêm túc.
- Ở phía sau.
Có lẽ Trần Phàm đã xúc động điều gì đó trong lòng Lăng đội trưởng, giọng nói của hắn cũng không có vẻ cung kính, càng không cảm thấy nhiệt tình.
Ân?
Nhận thấy được điểm này sắc mặt Đường Vĩnh hơi đổi, nhưng cũng không quá mức tính toán, mà tiến lên vài bước nhất thời nhìn thấy Đường Bình như một con chó chết xụi lơ trên mặt đất, chật vật đến cực điểm.
Phía trước. Ngô Quân cũng không tốt hơn bao nhiêu, cả người hắn vô lực ngồi dưới đất, không còn bộ tịch của một cục trưởng, chỉ còn sự sợ hãi!
Chứng kiến một màn quỷ dị này, đồng tử Đường Vĩnh nháy mắt phóng lớn, mở miệng hỏi:
- Đây là có chuyện gì?
- Chú, cứu...cứu cháu!
Lúc này Đường Bình nghe được Đường Vĩnh tới, nguyên bản con ngươi đang ảm đạm không chút ánh sáng chợt hiện lên vẻ sáng rọi kỳ dị, sau đó lết tới trước người Đường Vĩnh, gắt gao ôm chân hắn khóc nói.
- Còn thể thống gì? Cút đứng lên cho ta!
Đường Vĩnh nhướng mày, giận dữ quát một tiếng, sau đó nhìn Ngô Quân:
- Ngô Quân ngươi làm sao vậy? Rốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-thien-vuong/1242189/chuong-377.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.