Ngoài xe ánh nắng tươi sáng, bên trong xe vang lên những tiếng cười vui vẻ.
Chiếc xe lướt bánh trên đường lớn, xuyên qua kính chiếu hậu nhìn thấy Tô San cùng Oánh Oánh hòa hợp nói chuyện, trong lòng Trần Phàm âm thầm thở ra một hơi.
Nguyên bản hắn còn đang lo lắng Oánh Oánh trong khoảng thời gian ngắn còn chưa thể thừa nhận chuyện ở chung một chỗ với mình cùng Tô San, chẳng qua xem tình hình hiện nay hắn lo lắng cũng đã dư thừa.
Tất cả chuyện này đơn giản là nhờ lực tương tác của Tô San.
Tô San không cao quý lạnh lùng như Dai Fu, cũng không lãnh diễm như Hoàng Phủ Hồng Trúc, nhưng trên người Tô San có lưc tương tác mà hai nàng không hề có.
Loại lực tương tác được dưỡng thành trường kỳ này, có thể làm cho Tô San ở trong một thời gian ngắn quen thuộc thân thiết với bất cứ người nào, hơn nữa còn làm cho đối phương thừa nhận sự tồn tại của nàng.
Nửa giờ sau, Trần Phàm lái xe đến trước cửa bệnh viện.
- Oanh! Oanh!
Cùng lúc đó, một âm thanh chói tai ầm vang từ phía trước truyền đến.
- Sư phụ!
Sau tiếng ầm vang, lại thêm một tiếng kêu gọi rung trời, trong thanh âm mang theo vẻ hưng phấn cùng vui sướng không thể che giấu.
Nghe tiếng gọi sư phụ, Trần Phàm nhìn ra phía trước, nhìn thấy một chiếc Maserati phong cách lấy tốc độ khủng khiếp chạy tới trước cửa bệnh viện, cùng lúc đó Sở Qua nghiêng đầu ra ngoài cửa sổ đang nhìn về phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-thien-vuong/1242154/chuong-342.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.