Trên bầu trời, mưa tuyết đã ngừng rơi, trên mặt đất ướt đẫm, ngay cả khu phố thương nghiệp phồn hoa nhất Đông Hải cũng không ngoại lệ.
Tuyết rơi không lạnh, tuyết tan lạnh.
Bởi nguyên nhân thời tiết quá mức rét lạnh, trên mặt đất không ít địa phương đã đóng băng, giẫm lên sẽ phát ra những tiếng vỡ vang giòn.
Tuy rằng thời tiết cũng không tốt lắm, nhưng bởi vì là cuối tuần, khu thương nghiệp vẫn kín người hết chỗ, xa xa nhìn lại, rậm rạp, nơi nơi đều là đầu người.
Trong đó đại bộ phận là nữ nhân.
Tựa hồ khí trời rét lạnh cũng không thể hạ thấp sở thích mua sắm của mọi người.
Ngay lối vào khu thương nghiệp, Tô San đứng bên cạnh một pho tượng, cầm điện thọa, trợn tròn tròng mắt, vẻ mặt biểu tình quỷ dị. Hôm nay nàng đội chiếc mũ màu trắng, mặc bộ áo lông trắng, bên dưới mặc chiếc quần bò màu xanh nhạt, chân mang đôi ủng ngắn có lớp lông quanh miệng ủng, tay trái vác một chiếc ba lô lớn, làm cho người ta có một loại cảm giác thanh xuân tịnh lệ, tinh thần phấn chấn, hấp dẫn ánh mắt người đi đường.
Vào lúc buổi sáng, nàng gọi điện thoại cho Lý Dĩnh, hẹn ước vào lúc một giờ sẽ gặp mặt ngay cửa vào khu phố thương nghiệp, nhưng nàng đợi suốt mười phút vẫn không thấy Lý Dĩnh xuất hiện.
Điều này làm cho nàng cảm thấy hết sức kỳ quái.
Bởi vì...ở trong trí nhớ của nàng, Lý Dĩnh là một người có quan niệm về thời gian rất mạnh, trước kia mỗi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-thien-vuong/1242073/chuong-261.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.