Tần Tư Nhiên trong lòng còn chấn động hơn Trương Thiên Thiên rất nhiều, làm vị hôn thê của Phó Bác, nàng cũng là một thành viên ở trong cái vòng luẩn quẩn này. Nàng so với bất luận một ai đều am hiểu bản tính kiêu ngạo trong con người của Phó Bác hơn cả. Ở trong kí ức của nàng, Phó Bác thông mình cơ trí chưa nói đến, mà thái độ làm người còn phi thường tự phụ.
Đối với hạng người tự phụ mà nói, muốn để cho người ta quỳ gối nhận sai, thì so với đem hắn ra chém chết còn muốn khó khăn hơn nhiều. Nhưng giờ khắc này, Phó Bác đã cam tâm tình nguyện quỳ gối, hơn nữa còn quỳ xuống rất nhanh.
Đối với cảnh tượng này, Dai Fu vẫn tỉnh bơ, thản nhiên nói:
- Sự tình là cô bé kia tạo dựng lên, mà cô bé kia không hề có chút giác ngộ sai lầm nào. Cho nên, tôi vẫn chưa hiểu thành ý các vị mang theo đến đây là gì.
- Dai Fu tiểu thư...
Phó Trần biến sắc, cố gắng muốn giải thích chuyện gì đó.
Nhưng lúc này, Dai Fu đã nhấc máy bộ đàm lên, cười lạnh nói:
- Black, tiễn khách.
Dát chi...Dai Fu vừa dứt lời, Black liền đã đẩy cửa phòng ra, bước vào, thần sắc băng sương nói:
- Mời các vị về thôi!
Dai Fu dùng cường thế, làm cho sắc mặt đoàn người Phó Trần trở nên cực kỳ khó coi, nhất là Phó Trần.
- Lão Tần à, trước khi tới đây tôi đã từng nhắc qua, nếu ông chấp nhận đi theo, như vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-thien-vuong/1241933/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.