Trước đây, mẹ cô đã nói muốn gả cô cho Vương Phong, nếu không phải như vậy, cô cũng sẽ không bị mẹ cô cứng rắn ép tới thành phố Trúc Hải.
Hiện tại thì hay rồi, vừa rồi cô còn dùng ánh mắt khinh thường nhìn Vương Phong, không thể tưởng tượng được người này lại chính là ông chủ cửa hàng này.
Hơn nữa, sau này cô còn phải gả cho người này, cho nên hiện tại cô thật sự sợ muốn chết, cô nắm thật chặt cánh tay của Cố Bình, cô lại trực tiếp trốn đến phía sau hắn.
"Vương Phong, còn không nhanh xin lỗi em ấy, cậu xem cậu vừa dọa người ta rồi." Lúc này Bối Vân Tuyết nắm lấy Vương Phong nói.
"Được rồi." Tốt xấu mình là một người đàn ông, cho nên Vương Phong rất nhanh lại trở nên bình tĩnh, đi tới bên cạnh Cố Bình, nói: "Em gái nhỏ, xin lỗi, vừa rồi anh không biết em là em gái của đại ca."
"Anh... anh hai, không có chuyện gì." Nghe được lời Vương Phong nói, Cố Khả Như cuối cùng khiếp sợ nói một câu.
"Nếu không còn chuyện gì vậy thì tốt, lần đầu gặp mặt, anh không thứ gì có thể đưa em, như vậy đi, những châu báu trong cửa hàng, nếu như em nhìn trúng cái nào, tùy tiện lấy là được, coi như là anh tặng quà cho em." Vương Phong vừa cười vừa nói.
Cô gái này không ngờ nhát gan như vậy, thật hiếm thấy.
"Anh, em có thể cầm không?" Nghe được Vương Phong nói vậy, Cố Khả Như cũng không vội vàng đi lựa chọn, lại lôi cánh tay của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-thau-thi/3175976/chuong-226.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.