Đường Kính Chi mỗi năm phải đi khắp nam bắc lo chuyện làm ăn cùng kiểmtra cửa hiệu Đường gia đặt khắp nơi nên y có một chiếc xe ngựa riêng đặc chế, xa hoa chưa nói, nó phải to gấp đôi xe ngựa bình thường, như cănnhà nhỏ di động, dùng tới bốn ngựa kéo, bên trong lót đệm ấm, lần trướccải tạo xe đẩy khai hoang, y cũng thuận tiện cải tạo chiếc xe này dựphòng về sau cần dùng tới, cũng chẳng làm gì nhiều, chỉ bổ xung cho nótính năng giảm xóc, đi trên đường êm như ru, hết sức thoải mái.
Hiện giờ là trời đông lạnh giá, gió thổi buốt xương, nên bốn phu thê Đườnggia chui cả vào trong xe, Ngọc Nhi cũng thế, dù nàng chịu đựng được,nhưng tướng công thư sinh không cho nàng vất vả.
Rèm cửa sồ rất dày, nếu không phải là người bên trong vén lên thì gió to đến mấy cũng không thổi bay được.
Uyển Nhi và Nhu Nhi chưa bao giờ đi xa nhà thế này, cho nên cực kỳ hungphấn, kéo rèm ngắm cảnh bên ngoài ríu rít bàn luận, các nàng ngay cả rời Đường phủ còn phải báo lý do, mà cùng lắm cũng chỉ có thể loanh quanhtrong thành, muốn ra ngoại thành cũng đợi cả nhà đi dâng hương mới được, tất nhiên là vui vẻ không thôi.
Có điều đang là mùa đông, ngoàitrời cây cối trụi lá, cảnh vật điêu linh, thi thoảng thấy bóng người điqua cũng co ro trong gió lạnh, chỉ muốn về nhà cho nhanh, hai nha đầusinh buồn chán quay sang đòi Đường Kính Chi kể chuyện.
Đường Kính Chi suy nghĩ, nữ nhân đa phần thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-tai-tuan/2245786/chuong-433.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.