Lúc tỉnh lại đã là buổi tối. Ta phát hiện mình đang nằm ở trong rừng cây, mắt hoa đầu choáng, đừng hiểu lầm, ta chính là đang đói. Nếu ta nhớ không nhầm, ta đã một ngày không có ăn gì. Nhìn lại trên người, quần áo đã đổi một thân vàng rực, hỉ phục sớm bay đi đâu không biết. Tú kiếm, ta nhanh tay sờ sờ, may mắn dù trang sức trên người mất sạch nhưng tú kiếm vẫn ở đó. Ta phát hiện mắt ta nhìn rất rõ, kính mắt của ta vẫn còn, Mộ Dung Nhược Nhan cũng còn lương tâm, không lấy đi kính của ta.
Hiện tại, ta một thân một mình, không có cái gì để ăn, đói chết đi được!!
Ta ngồi dưới đất, lẩm bẩm nói: “Thời Không đại thần chết tiệt, lão tử ta hiện đói quá, đừng thấy chết mà không cứu nhá.” (nguyên văn là một câu chửi, tại hạ mạn phép dịch quá đi >.<)
“Tiểu nha đầu, ngươi cho lão nhân ta là gì, tiền lương cũng muốn cấp.” Một thanh âm u linh quỷ dị chợt vang bên tai, ta ngẩng đầu lên, chợt thấy một khuôn mặt khô gầy, ta sợ tới mức lui ra sau từng bước. “Ngươi là ai? Sao xuất hiện ở trong này?”
Lão nhân kia cười cười. “Nha đầu chết tiệt, không nhớ sao?”
Lão nhân một thân ăn mặc quần áo hiện đại, tóc ngắn, áo Tôn Trung Sơn, dường như đã cũ kĩ. “Ngươi… chính là người đã bán kiếm cho ta, chính là Thời Không đại thần.”
Lão nhân cười nói: “Đúng vậy, nha đầu chết tiệt nhớ ra rồi à.”
“Thời Không, ngươi cho ta cái thân phận gì? Vừa đến nơi này liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-khi-phu/178541/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.