- Trương Kiếm Nhâm, ngươi muốn làm gì?
Nghe Trương Kiếm Nhâm nói, nụ cười trên mặt Tư Đồ Nhược Thủy cứng đờ, theo bản năng che ở trước người Diệp Phàm, tức giận nhìn Trương Kiếm Nhâm.
- Tư Đồ Nhược Thủy, bạn coi thử tên hai lúa kia có đức hạnh gì? Bạn nhìn từ trên xuống coi thử hắn có xứng với bạn không?
Trương Kiếm Nhâm cười lạnh nhìn vào Diệp Phàm:
- Theo mình thấy, ngay cả tư cách liếm giày cho Văn ca, thì hắn cũng không có.
- Ngươi....
Mắt thấy Trương Kiếm Nhâm vũ nhục Diệp Phàm, Đồ Nhược Thủy giận đến khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, theo bản năng muốn bước lên cùng lý luận với Trương Kiếm Nhâm.
- Nhược Thủy, đứng ra sau.
Chẳng qua là không đợi nàng hành động, một giọng nói đã vang lên.
Giọng nói kia không lớn nhưng lại không thể nghi ngờ.
Tiếng nói rơi xuống, một bóng lưng như tòa núi chắn trước người nàng, nhìn bóng lưng cao ngạo này, cơn giận trong lòng Tư Đồ Nhược Thủy biến mất, nàng cảm thấy an toàn, cho dù là trời sập xuống, cũng sẽ không có chuyện gì.
- Hắc, hai lúa, mày còn dám làm trò anh hùng cứu mỹ nhân à?
Thấy hành động của Diệp Phàm, Trương Kiếm Nhâm giống như là thấy con khỉ diễn trò, mắt tràn đầy hài hước cùng khinh thường, ngôn ngữ lại càng kiêu ngạo tới cực điểm:
- Tao cho mày 2 lựa chọn, 1 là quỳ xuống dập đầu đến khi Văn ca hài lòng mới thôi, sau đó cởi hết quần áo chạy vòng quanh trường 10 vòng, cuối cùng là cút ra khỏi đây. Thứ 2 là mày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-cuong-thieu/2260472/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.