Tảng sáng ngày hôm sau, bởi vì màn che đã kéo lại nên lúc này trong phòng không có chút ánh sáng nào. Trong bóng tối Diệp Phàm thấy được Tô Vũ Hinh đang ôm cổ mình, một chân gác lên người mình, nằm rúc vào trong ngực mình như một chú mèo nhỏ.
Nghe được tiếng hô hấp ổn định của Tô Vũ Hinh, cảm nhận được da thịt bóng loáng trước ngực Tô Vũ Hinh, Diệp Phàm không khỏi nhớ lại cảnh điên cuồng tối qua.
Tối hôm qua, bởi vì Tô Vũ Hinh chủ động, cho nên 2 người đánh chiến với nhau từ trong phòng đến phòng tắm.
Tiếc nuối chính là bởi vì đây là lần đầu tiên của Tô Vũ Hinh, Diệp Phàm mất đi sức của chín trâu hai hổ, cũng không có bắn bia thành công, bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là đem chiến trường chuyển dời đến trên giường.
Ai ngờ sau khi lên giường, Tô Vũ Hinh lại yêu cầu ở bên trên.
Sau khỉ trải qua cơn đau, Tô Vũ Hinh giống như là một nữ kỵ sĩ, ở trên người Diệp Phàm mà nhún nhảy, mãi cho đến nàng lên đỉnh lần thứ 6 thì nàng mới xụi lơ ở trên người Diệp Phàm.
Mà bởi vì từ nhỏ Diệp Phàm đã luyện võ, có thể khống chế được việc tiết tinh khí của mình ra ngoài, cho nên lúc Tô Vũ Hinh xụi lơ thì đạn của hắn vẫn chưa ra khỏi nòng.
Cho nên, Diệp Phàm cũng không dừng lại, liền chủ động tấn công, trong quá trình phản công, hắn vận dụng thuật Song Tu để “ Tâm, Thần, Ý” của 2 người dung hợp lại với nhau, một lần rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-cuong-thieu/2260447/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.