Có lẽ là không nghĩ tới kết quả tối nay sẽ tốt như thế, có lẽ là bởi vì hài lòng với người con rể như Diệp Phàm cho nên Tô mẫu nói liên tục 3’ mới dừng lại.
- Mẹ, chúng ta vào nhà rồi nói.
Mắt thấy mẹ mình dừng lại, Tô Vũ Hinh cười, khoát vào cánh tay Tô mẫu:
- Chỉ cần mẹ đồng ý, đêm nay con sẽ nói chuyện với mẹ.
- A... Đúng, chúng ta đi vào rồi nói.
Tô mẫu cười xấu hổ rồi cùng Tô Vũ Hinh, Diệp Phàm và Tô Cẩm Đế vào nhà.
- Mẹ, mẹ và chị cứ nói chuyện đi.
Vừa bước vào biệt thự, Tô Cẩm Đế liền cười hắc hắc nói với Tô mẫu sau đó kéo Diệp Phàm đi:
- Anh rể, chúng ta không nên làm ảnh hưởng đến 2 người, chúng ta lên lầu nói chuyện.
- Dì, vậy để Vũ Hinh nói chuyện với dì rồi.
Diệp Phàm cười khổ.
Tô Vũ Hinh nghe vậy, muốn nói lại thôi, cuối cùng không có mở miệng, mà là có chút u oán trừng mắt nhìn Tô Cẩm Đế một cái.
Tô Cẩm Đế cũng không nhận thấy được vẻ u oán trong ánh mắt Tô Vũ Hinh, hắn lòng như lửa đốt mà kéo Diệp Phàm lên lầu.
- Diệp đại ca, bây giờ anh đã là anh rể của em rồi, anh cũng nên dạy công phu cho em đi.
Kéo Diệp Phàm vào phòng của mình Diệp Phàm khẩn cấp hỏi.
- Được.
Diệp Phàm gật đầu:
- Quay đầu lại anh sẽ giúp cậu sắc thuốc, trước hết cải thiện thể chất của cậu rồi mới dạy cậu luyện võ.
- Sắc thuốc?
Tô Cẩm Đế ngẩn ra.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-cuong-thieu/2260439/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.