- Tối nay, ông sẽ hối hận.
Bên tai vang lên được lời nói hài hước của Tô Vũ Hinh, trong lòng Tô Hồng Viễn cảm thấy bất an.
Chẳng…Chẳng lẽ là Diệp Phàm là người của Diệp gia?
Tô Hồng Viễn thầm hỏi, sau đó liền bỏ đi ý nghĩ này.
Bởi vì quá tò mò, thiếu chút nữa Tô Hồng Viễn đã hỏi Sở Cơ, nhưng thấy đã đến rừng trúc, nên hắn cũng không dám hỏi nhiều, đợi vào bên trong, đáp án sẽ được vạch trần.
Hả?
30s sau, Tô Hồng Viễn đi theo Sở Cơ vào rừng trúc, mơ hồ thấy được bóng dáng của một ai đó.
Phát hiện này làm cho Tô Hồng Viễn có chút nghi ngờ, đồng thời mở to mắt, nhìn xem thử người bên trong là ai.
- Không cần nhìn, Diệp Văn Hạo đang đợi ông.
Thấy cử động của Tô Hồng Viễn, Sở Cơ liền vạch trần đáp án.
Diệp Văn Hạo?
Nghe được cái tên này, Tô Hồng Viễn cả kinh, lông tơ cả người dựng lên.
Không để ý đến bộ dạng kinh hồn của Tô Hồng Viễn, Sở Cơ xoay người, khẽ nhắm mặt lại, phóng khai tâm thầm, cảm ứng chung quanh, bảo đảm không có ai tới gần rừng trúc.
Cùng lúc đó, mồ hôi lạnh trên trán Tô Hồng Viễn chảy xuống, hắn cảm thấy bàn chân của mình nặng như chì, cảm giác kia giống như Diệp Văn Hạo chính là ma quỷ đến từ địa ngục.
"Hô! Hô! Hô!"
Sau khi kinh hồn, Tô Hồng Viễn hít sâu 3 cái, cố gắng làm cho mình tỉnh táo trở lại, đồng thời đi vào bên trong, vừa đi vừa suy tư mục đích của Diệp Văn Hạo kêu mình đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-cuong-thieu/2260428/chuong-131.html