Nghe được lời nói nức nở của Tô Vũ Hinh, cảm nhận được vẻ bi thương trong lòng Tô Vũ Hinh, Diệp Phàm không hỏi gì thêm, vươn tay ra vỗ nhẹ vào lưng Tô Vũ Hinh, dùng cách này để an ủi nàng.
Trong sự an ủi của Diệp Phàm, Tô Vũ Hinh từ từ ngừng khóc, cố gắng dùng tay lau đi giọt lệ trên mặt, kết quả không đợi nàng tự mình lau đi, Diệp Phàm đã lấy khăn giấy trên bàn, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng lau những giọt lệ còn vươn trên mặt nàng.
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Sau khi lau hết những giọt lệ trên mặt Tô Vũ Hinh, Diệp Phàm cầm lấy bàn tay của nàng, ôn nhu hỏi.
- Vừa rồi em mới gặp phải Lâm Ngạo Phong…
Tô Vũ Hinh điều chỉnh tâm tình, nhẹ giọng nói.
- Hắn đã làm gì em?
Nghe được Tô Vũ Hinh nói thế, Diệp Phàm phản xạ có điều kiện cắt ngang lời nói của Tô Vũ Hinh, một cổ sát ý kinh khủng từ trên người hắn hiện ra, cảm giác kia giống như Lâm Ngạo Phong làm cái gì Tô Vũ Hinh, cho dù Lâm Ngạo Phong trốn tới chân trời góc biển thì hắn cũng sẽ giết chết Lâm Ngạo Phong.
- Hắn nói chuyện cầu hôn với ông nội em, muốn em gả cho hắn.
Nói đến đây, Tô Vũ Hinh lại tỏ ra tức giận, ở nàng xem ra, Lâm Ngạo Phong quả thật là khi dễ người mà.
- Cái…cái gì?
Diệp Phàm không khỏi ngẩn ngơ, hắn không nghĩ Tô Vũ Hinh lại gặp phải phiền toái như thế nào, nằm mơ cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-cuong-thieu/2260406/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.