Đêm đã khuya, mây đèn giăng đầy trời, những hạt mưa rơi tí tách xuống đường.
- Dương huynh, huynh nói kế tiếp chúng ta nên làm gì?
Trong một gian phòng tại hội sở Tây Hồ. Lâm Ngạo Phong ngậm một điếu xì gà, hỏi Dương Thanh.
Không trả lời, Dương Thanh giống như một xác chết nằm trên giường, hai mắt vô thần nhìn trần nhà, không nhúc nhích.
Lâm Ngạo Phong thấy Dương Thanh như người ngu thì trong lòng càng thêm phiền não.
- Giết ta.
Dương Thanh mở miệng, thanh âm khô quắt, làm cho người ta sởn tóc gáy.
- Nếu tôi giết huynh, chẳng phải là chịu tiếng xấu cho thằng chóa kia sao, để rồi phải chịu lửa giận của Hồng Vũ môn sao?
Lâm Ngạo Phong mắng lên, sau đó đứng lên bóp tắt điều xì gà:
- Thôi, chuyện này cũng không thể giấu diếm được, tôi báo lại cho cha tôi, để tìm cách giải quyết.
Nói xong, Lâm Ngạo Phong bước ra khỏi phòng, lấy điện thoại gọi cho Lâm Thiên Ý.
- Ta vừa muốn gọi cho con thì con đã gọi tới.
Điện thoại được chuyển, giọng nói của Lâm Thiên Ý truyền ra, giọng nói có chút hưng phấn giống như là gặp phải chuyện tốt gì đó.
Nhận thấy được sự hưng phấn trong giọng nói của Lâm Thiên Ý, Lâm Ngạo Phong biết rõ có chuyện tốt, nếu không Lâm Thiên Ý cũng sẽ không hưng phấn như vậy, vì thế hắn chủ động hỏi:
- Cha, cha có gì phân phó?
- Chúng ta phải giúp Bạch gia làm một việc.
Lâm Thiên Ý nói.
Bạch gia?
Nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-cuong-thieu/2260396/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.