Lúc đó cô biết được Trương Văn Thành ở bên ngoài làm ra chuyện như vậy, cả người đều vô cùng tức giận, thiếu chút nữa đã đi đến kinh thành tìm, trực tiếp đánh chết người đàn ông phụ lòng kia.
Nhưng cô không thể, bởi vì lúc đó chị sắp phải sinh, cô không thể làm ra việc ngốc nghếch như vậy, thậm chí còn không thể nói chuyện này với chị, lo sợ sẽ ảnh hưởng đến thân thể chị.
Nhưng không ngờ giấu một lần chính là hơn một năm, có lẽ là quá hài lòng với cuộc sống hiện tại, cô thậm chí còn nghĩ, có lẽ cả nhà các cô sẽ sống như vậy cả đời, điều kiện duy nhất là Trương Văn Thành cả đời đừng trở về, cho nên cô mới thả lỏng, nhưng hiện tại hắn đột nhiên xuất hiện làm cô trở tay không kịp, liền không kịp giải thích với chị lời nào.
Giờ phút này đối mặt với chất vấn của chị, cô vô cùng thuận theo, thành thật giải thích vì sao cô muốn giấu, nhưng cô không nghĩ tới khi cô đã nói xong thì chị vẫn không dao động, còn đem tầm mắt trực tiếp chuyển đến trên mặt cô.
" Ngươi khẩn trương làm cái gì? Ta có mở miệng mắng ngươi một câu sau?"
Chân cứng đờ của cô đột nhiên run lên, không khỏi thả lòng, cả người ỉu xìu, mặt mày ủ rũ nhìn chị, có chút xấu hổ:" Không, không mắng ta, là ta có tật giật mình"
Chị không rảnh mồm mép với cô, đôi mắt ửng đỏ hung hăng trừng cô, trong nháy mắt cô liền thức thời ngậm miệng lại. Ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-ngoc-nu-tieu-kieu-the/3487273/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.