Ánh nắng sáng sớm đã chiếu đầy trên đất, cùng với má xinh xắn của nàng, thoáng qua trong mắt cô.
Cô buông vật trong tay xuống, đứng trước mặt nàng.
" Đúng vậy, ngựa gỗ; ta phải dùng hết sức mới có thể đem về"
Ngày ấy tại nhà Lý Sở, cô bận rộn cả một buổi chiều, khó khăn lắm mới làm xong ngựa gỗ kia.
" Vất vả ngươi, cảm ơn a" Tứ Bảo nghiêng đầu về phía trước, kéo cánh tay cô nhỏ giọng nói cảm ơn.
Cô nghe nàng nói lời cảm ơn, cũng không nói gì. Ngẫm nghĩ rồi hỏi nàng:" Vậy ngươi thích không?"
Nàng không chút do dự gật đầu:" Thích a, siêu thích!"
Thấy nàng vui vẻ gật đầu, không hiểu sao cô lại có chút ghen ghét, cô bình tĩnh hỏi một câu:" Vậy thích ta hay ngựa gỗ hơn?"
"A?" Nàng không biết vì sao cô hỏi như vậy, nhưng nàng cũng chỉ dừng một chút liền lập tức mở miệng:" Thích ngươi nha"
Cô hỏi nàng xong liền có chút hối hận, nhưng khi nghe nàng trả lời như vậy, nhịn không được cong cong khóe môi.
Một mặt tươi cười, nàng trở về phòng nghiên cứu ngựa gỗ nhỏ, còn cô tiếp tục chuẩn bị cơm sáng.
Mấy ngày gần đây thời tiết không tốt, cô không có cách nào tiếp tục đi bắt cá, hơn nữa mấy ngày nay cô cũng không định đi bắt cá. Thế là sau khi ăn sáng xong, cô cầm dao chẻ củi đi lên núi phía sau thôn.
Nàng cũng đi theo với cô, nhưng mà đường núi không dễ đi, cô lo lắng mình không để ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-ngoc-nu-tieu-kieu-the/3475581/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.