Giọng nói lạnh lùng của cô vang bên tai nàng, mang theo một ít đe dọa, ý đồ hù dọa Tứ Bảo.
Nhưng nàng vẫn mặc kệ những cái đó, nàng đỏ mặt, dùng sức đem tay cô cô rút ra, trực tiếp sử dụng đôi tay, lôi kéo quần áo trên vai cô, dùng sức đề bò lên.
Cánh tay ôm nàng vốn phải dùng chút sức, thấy được nàng chống cự như vậy, vẫn nhịn không được giảm vài phần lực đạo, đơn giản để tay thả lỏng bên hông nàng để nàng có thể trèo lên người mình.
" Đừng, đừng nước" Tứ Bảo ôm cổ cô, đầu dán ở bên cổ, hai cái đùi kẹp bên hông cô, liều mạng bám trên người cô.
Cô thuận thế ôm nàng như bé con, còn thập phần tri kỷ vỗ nhẹ lưng nàng, thay đổi ngữ khí cứng rắn nói:" Tốt tốt tốt, không chạm vào nước là được, thật không biết sao lá gan lại nhỏ như vậy."
Nói xong liền ôm ngươi trực tiếp đi vào bờ cát, nhặt xiên bắt cá và sọt trên mặt đất lên, cô mang theo nàng trở về nhà.
Về đến nhà, cô tiện tay đem người buông xuống, Tứ Bảo còn có chút chưa phục hồi tinh thần lại, có chút thất thần đứng trên mặt đất, chân nhỏ không mang giày dính đầy cát mịn, ngón chân còn không an phận giật giật.
Cô cũng không quan tâm nàng, tự mình cầm sọt cá đi đến bên cạnh phòng bếp, từ trong lu múc ra một thùng nước giếng sạch, bắt đầu xử lý cá.
Tứ Bảo ngượng ngùng đi theo sau cô, nhìn động tác của cô thuần thục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-ngoc-nu-tieu-kieu-the/3459442/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.