Tứ Bảo yên tĩnh ngồi dưới gốc một buổi sáng, còn chưa tới giờ cơm trưa liền đói bụng.
Dư đại nương còn đang làm việc, nàng không nỡ ăn hết táo trong tay, đành phải trông mong nhìn bà đang nói chuyện với phụ nhân kia ngồi xổm dưới sen ăn bánh bột ngô.
Tứ Bảo thấy thèm, nhịn không được lặng lẽ nuốt nước bọt, đưa tay xoa bụng.
Rất muốn ăn cháo, thật muốn cháo bột ngô, cũng muốn ăn khoai lang.
Ai,nhìn bánh của đại nương cũng ăn ngon.
Đại nương kia thấy Tứ Bảo không chớp mắt nhìn chằm chằm bánh nướng trong tay mình.
Trong đầu hiện lên một ý tưởng, đại nương kia đứng dậy hướng phía Tứ Bảo, đem bánh nướng trong tay giơ lên, nháy mắt ra hiệu trêu Tứ Bảo.
Tứ Bảo nhìn bánh đã bị cắn phân nữa trong tay đại nương kia, lại nhìn gương mặt già dính đầu bùn có chút ghét bỏ quay đầu đi.
Không khỏi nghĩ, cái đại nương này thật là kỳ quái, ăn bánh sao có thể cầm tới mặt người khác lắc lắc đâu, thật sự không có chút nào yêu sạch sẽ.
"Đói bụng không, Dư Tứ Bảo?"
Đại nương kia thấy Tứ Bảo quay đầu đi, chỉ coi nàng là ngượng ngùng liền lại đuổi theo mặt Tứ Bảo bước tới hỏi.
Tứ Bảo bị bộ dáng đại nương kia làm có chút sợ hãi, đói thật sự rất đói nhưng bây giờ nhìn gương mặt to trước mặt nàng có chút không dám động.
Gương mặt bùn của đại nương đang kề dưới mặt nàng, Tứ Bảo không chút do dự lùi về sau, toàn bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-ngoc-nu-tieu-kieu-the/3451590/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.