Thời gian Giang Nhị ở trong thôn không nhiều, thấy Tứ Bảo chưa tới mấy lần, phần lớn sự tình về Tứ Bảo đều là nghe từ trong miệng người khác kể lại.
Đơn giản khuê nữ Dư gia Dư Tứ Bảo là một kẻ ngốc, lại si ngốc không để ý tới người càng không nói chuyện, bị người khác bắt nạt cũng không lên tiếng, muốn bao nhiêu ngốc thì có bấy nhiêu ngốc.
Nhưng nhìn trước mắt thì Giang Nhị lại cho là như vậy.
Có lẽ Dư Tứ Bảo so với người khác thì chậm chạp hơn, nhưng về đầu óc có thể còn cứu chữa được.
Nàng vẫn nghe hiểu lời nói của cô, cũng biết nóng thì dùng miệng thổi cho nguội.
"Tranh thủ thời gian ăn, đã có thể ăn thì lại không ăn"
Thấy Dư Tứ Bảo vẫn còn ngơ ngác cầm lấy củ khoai, Giang Nhị không khỏi mở miệng thúc giục.
Trước mắt sắc trời đã dần muộn, phải ăn xong nhanh một chút rồi đưa nhà đầu này trở về mới được, cũng không biết một mình nàng làm sao có thể đi đến bên trong phía sau núi này.
Tứ Bảo lại đem khoai lang trong tay đến trước mặt Giang Nhị, hướng Giang Nhị nhẹ nhàng giương cái cằm, đường cong phi thường nhỏ, động tác cũng phi thường nhẹ.
Giang Nhị không hiểu ý tứ của nàng, cho là nàng không biết lột da liền tiếp nhận khoai lang trong tay nàng, thay nàng đem lớp vỏ cháy đen kia xé xuống.
Lộ ra thịt vàng khô bên trong củ khoai rồi lại trả cho nàng.
Tứ Bảo cũng không nhận, duỗi tay nhỏ chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-ngoc-nu-tieu-kieu-the/3451587/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.