Thẩm Hạ Lan đứng ở ngoài cửa, vừa định mở cửa phòng, thì nhìn thấy Tống Dật Hiên đi ra.
Lần nữa đối mặt với Thẩm Hạ Lan, Tống Dật Hiên đột nhiên không biết phải thế nào mới tốt.
Thẩm Hạ Lan cũng có chút ngẩn ra, nhưng mà lại cười nói: “Tỉnh rồi? Trương Mẫn còn chưa tỉnh sao?”
“Vẫn chưa, em đến thăm cô ấy sao?”
Tống Dật Hiên hỏi xong mới phát hiện mình hỏi một vấn đề ngu ngốc.
Thẩm Hạ Lan không đến thăm Trương Mẫn, chẳng lẽ là đến thăm anh sao?
“Em đi vào đi, tôi ra ngoài rửa mặt.”
Tống Dật Hiên nói xong nghiêng người từ bên người Thẩm Hạ Lan đi ra.
Thẩm Hạ Lan gọi anh lại.
“Tống Dật Hiên.”
Bước chân anh dừng lại, nhưng không xoay người.
Thẩm hạ lan nhìn anh ta, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai Tống Dật Hiên, thấp giọng nói: “Dù là thế nào, em cũng hy vọng anh có thể hạnh phúc. Trương Mẫn là một cô gái tốt, nhưng nếu như anh cứ như vậy cưới cô ấy, dù là với cô ấy hay với anh, em đều sẽ cảm giác rất áy náy. Đợi sau khi kết thúc chuyện của Diệp Ân Tuấn, em sẽ đi cầu Trương Linh. Tin rằng chỉ cần Trương Linh ra mặt, em tin rằng cơ thể Trương Mẫn nhất định sẽ tốt hơn.”
Tống Dật Hiên hơi sững sờ, quay đầu tâm trạng phức tạp nhìn Thẩm Hạ Lan.
Anh ta phải nói thế nào đây?
Đứng dưới góc độ vị hôn phu tương lại của Trương Mẫn mà nói, thẩm hạ lan như vậy anh phải nói cảm ơn, nhưng mà đứng trên góc độ của Tống Dật Hiên, anh ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-co-chieu/569240/chuong-702.html