Edit: Thanh Hưng
Beta: Hạ Tiểu Phong, Um-um, Thanh Hưng
Tiểu Bạch le lưỡi một cái, lại kiên quyết không chịu nói nhiều hơn một câu.
"Tiểu Bạch, con biết chuyện gì đó đúng không, tại sao không thể nói cho cha?" Trên mặt Triển Thiếu Khuynh tràn ngập vẻ đau khổ: "Cha cho là giữa chúng ta đã không có bí mật gì, con ngay cả chuyện kia cũng đồng ý với cha, chẳng lẽ còn có chuyện gì khác không thể thẳng thắn sao?"
Tiểu Bạch lắc đầu như trống bỏi, mềm nhũn nói: "Cha và mẹ cũng đã dạy con, làm người nhất định phải thành thực giữ chữ tín có đúng hay không! Con đồng ý với cha chuyện này, sẽ không nói cho mẹ; chuyện đã đồng ý với mẹ, cũng sẽ không thể nói cho cha...... Ưm, thật sự không thể nói đâu! Mẹ và cha cũng có thể giữ vững mong đợi, không phải rất tốt sao~"
"Mong đợi...... Hiện tại cha chỉ có thể chờ đợi có được hay không, rốt cuộc Liên Hoa ở nơi nào, cô ấy còn trở lại hay không, hoàn toàn không có tin tức xác thực!" Triển Thiếu Khuynh và Tiểu Bạch cùng nằm song song ở trên sân cỏ trong vườn hoa, lẩm bẩm nói: "Tiểu Bạch xấu xa, uổng công trong khoảng thời gian này, cha thương con như vậy! Chẳng lẽ con vẫn chưa hoàn toàn tiếp nhận cha ư, vẫn còn có chuyện phải giấu giếm cha......"
"Cha......" Tiểu Bạch nhíu mày, cậu bé chợt có cảm giác, bây giờ cha và mẹ càng lúc càng giống nhau rồi! Vẻ mặt ăn vạ, ngôn ngữ nũng nịu, thật sự rất giống mà......
Tiểu Bạch lập tức cảm thấy toàn thân vô lực,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554638/chuong-283.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.