Edit: Nguyễn Yên Thương
Beta: mèo suni
Khi ánh nắng sáng sớm chiếu vào gian phòng, lông mi Liên Hoa chậm rãi run rẩy, cô mở mắt ra.
Cô mờ mịch chớp chớp mắt, lập tức nghiêng đầu, người lẳng lặng nằm ở bên cạnh cô dọa cô giật mình, người đàn ông đó ôm thật chặt thân thể trần truồng của cô hết sức chân thật, giữa hai người không có một khe hở!
Liên Hoa chợt thức tỉnh, một giây kế tiếp, cô mới nhìn rõ người đàn ông bên cạnh là người nào, cô nhớ lại chuyện ngày hôm qua, nhớ lại chuyện cả đêm tận tình hoan ái, nhớ lại nhiệt tình và ngọn lửa vĩnh viễn. . . . . .
Liên Hoa chỉ có cảm giác thân thể mình mệt mỏi đến nỗi ngay cả một ngón tay cũng không nhúc nhích được, trên cánh tay lộ ở bên ngoài trải rộng vết hôn và dấu răng, thân thể trong chăn cũng đều như thế, cô bị Triển Thiểu Khuynh hỏi thăm triệt để từ trong ra ngoài, bị ăn đến cả xương vụn cũng không còn. . . . . .
Thân thể rất khó chịu, nhìn Triển Thiểu Khuynh an tĩnh ngủ say, trong lòng Liên Hoa càng thêm căm giận.
Liên Hoa oán hận anh một chút, đáng chết, đêm qua là ai không ngừng nghỉ, hiện tại thì tốt rồi, anh mệt mỏi liền ngủ rất thoải mái, nhưng mà cô mệt mỏi lại không thể ngủ được!
Liên Hoa nhẹ nhàng day day huyệt thái dương, nhớ tới ngày hôm qua, cô chỉ cảm thấy thật sự quá điên cuồng, anh mới vừa khỏi bệnh, rốt cuộc là anh ấy lấy đâu ra nhiều thể lực như vậy, ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554632/chuong-277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.