Editor: Meomeo88
Beta: Cà Rốt Hồng
Liên Hoa từ từ mở mắt, cô mờ mịt nhìn mọi thứ trắng toát trước mặt, sững sờ chưa tỉnh hồn lại.
Nơi này là bệnh viện? Nhưng sao cô lại ở đây?
"Mình…." Liên Hoa khẽ mở miệng, giọng nói thốt ra khàn khàn làm cô giật mình, sao cổ họng của mình lại khàn đến như vậy!
Cơ thể khẽ động, lập tức Liên Hoa cảm thấy cả người giống như bị giẫm đạp thật mạnh, cảm giác đau đớn truyền tới, cô nhìn cổ tay trái gắn ống truyền nước biển, lại giơ tay phải lên, trên hai tay đều có lấm tấm vết phỏng sưng đỏ, trên cánh tay còn quấn băng, cô nghi ngờ tự nói với chính mình: " Đây …mình bị sao vậy?"
"Mẹ!" Bên cạnh giường bệnh truyền đến tiếng nói yếu ớt, giọng nói quen thuộc khiến Liên Hoa quay đầu nhìn lại.
"Tiểu Bạch, sao con lại ở đây!" Liên Hoa kêu lên, sao Tiểu Bạch cũng nằm ở trên giường bệnh thế!
Cô sốt ruột vội xoay người, Tiểu Bạch làm sao vậy, sao nó lại quấn băng nằm ở trong bệnh viện! Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Sao cô và Tiểu Bạch đều bị thương?
"Tiểu Bạch, con không sao chứ?" Liên Hoa đưa tay định rút kim truyền dịch ra, nóng lòng muốn đi xem con trai, "Làm sao con lại bị thương, rốt cuộc xảy ra chuyện gì!"
"Mẹ, mẹ đừng cử động!" Tiểu Bạch cũng gắn ống truyền nước biển, chỉ có thể dùng tay khác ngăn cản cô, "Mẹ, mẹ cũng bị thương, con không sao, mẹ……."
"Ấy, cô đã tỉnh rồi à?" Theo giọng nói một y tá bước nhanh tới, cô ấy vội vàng tiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554609/chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.